Không hợp nhau, sao lại khóc?

Tác giả: Agnes

Thể loại: Tâm sự bạn đọc

Tình trạng: Hoàn thành


Em mới vừa kết thúc một cuộc tình với lý do cù bần nhất mà người ta hay viện ra đấy là "Tụi mình không hợp nhau"

Có vậy thôi mà em đã khóc rồi ư?

Mà thôi em cứ khóc đi. Khóc nốt hôm nay. Ngày mai em còn muốn khóc thì cứ khóc tiếp. Rồi mấy ngày sau đó nữa, em cứ khóc đi, khóc cho đến khi nào em thấy đủ rồi ấy, thấy mệt rồi chẳng còn sức khóc nữa thì thôi.

Sau đó em hãy nhìn lại xem, nước mắt của em có khiến chàng trai ấy quay lại không? Hay chỉ là khiến em thêm xấu đi trong mắt của anh ta? Em chỉ đang tự biến mình tệ hơn thôi. Và quan trọng là em hãy coi thử xem, em khóc bao lâu rồi, ngần ấy thời gian đó em đã làm gì với bản thân thế?


Nói vậy chứ tôi không phản đối em khóc, cũng chẳng bảo em sai đâu. Chúng ta sống với nhau, kề cạnh nhau, yêu thương nhau đều bằng nhịp đập con tim mà. Nó có hóa đá đâu mà không biết đau.

Tôi chỉ muốn nhắc em, thế giới ngoài kia còn khối chuyện đau lòng hơn câu chuyện em vừa trải qua đấy. Chỉ vì ba chữ "không hợp nhau" mà em đã gục ngã thế rồi, vậy em chống sao đây với phong ba ngoài đó.


Em nghe thử xem câu chuyện này, nếu là em, em sẽ phải khóc mất bao lâu đây?

Cũng là chia tay như em đấy, chỉ khác với cái lý do là một người vẫn còn đó nhịp đập con tim, người còn lại đã hóa sao sáng trên bầu trời kia. Em ngước nhìn trời thử xem, biết đâu lại thấy được anh chàng đó đang rơi lệ cũng không chừng. Đó là cách biệt đúng nghĩa đấy em. Có thể xem như là chia ly không hẹn ngày trùng phùng.

Đấy, nói tôi nghe, nếu em là người ở lại, em phải cần bao nhiêu thời gian để rơi hết nước mắt?


Tôi không phải muốn so sánh độ tang thương của cả hai câu chuyện để rồi bảo chuyện của em chả đáng phải khóc thê lương vậy đâu. Tôi chỉ muốn em hiểu, có những nỗi đau không tồn tại bằng nước mắt và không phải giọt nước mắt nào ta cũng trông thấy được cả.

Không thấy không đồng nghĩa không có. Không có không hẳn là không đau.

Nói đến đây, em đừng nhầm ý tôi là bảo em gặm nhấm một mình đấy. Không nên thế nha em. Tôi muốn em ngộ ra rằng, những người xung quanh em, họ đang cười cười nói nói vậy đấy chứ biết đâu họ đang có một nỗi đau nào đó mà không ngôn từ nào diễn tả được. Nhưng không phải họ vẫn thản nhiên với đời thế sao. Tôi nghĩ em nên học một chút vô tư lự đó, một chút kiên cường đó, một chút mạnh mẽ đó. Đường còn dài, đời còn lắm chông gai lắm em.


Không hợp nhau, vạn người trên đời có ai hợp ai đâu? Dù có thật hay không nhưng em cũng nên tin là anh ta hết yêu em rồi đi. Chỉ có hết yêu mới thôi cố gắng để hiểu nhau thêm đấy. Chứ sống cả đời với nhau làm gì có ai hợp ai được, có là có sự thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ thôi. Có là nguyện vì nhau mà bớt chút cái tôi, nhường nhau một chút khi nóng nảy.

Sống là vì nhau, chứ có phải vì hợp nhau đâu em.

Em biết không? Điều tuyệt vời nhất luôn đợi ta ở sau cùng. Em mới đi được có vài chặng đường đầu tiên mà đã thế này rồi. Vậy làm sao trông thấy món quà quý giá nhất dành cho mình được?